Đánh đổi tình yêu lấy tương lai tươi sáng

“Cô đồng ý làm người yêu của em nhé”. Tôi ấp úng chưa nói nên lời thì cậu học sinh ấy đã đặt lên môi tôi nụ hôn đầu tiên của cậu ấy và cũng là nụ hôn đầu tiên của tôi.

Tôi năm nay 23 tuổi, là giáo viên trong một trường trung học phổ thông ở Hà Nội. Câu chuyện tôi sắp kể nói về chính tôi, một câu chuyện đẹp nhưng chưa có hồi kết.

Hai năm trước tôi là sinh viên năm cuối của trường đại học Sư phạm Hà Nội. Trước khi tốt nghiệp, tôi phải hoàn tất thực tập tại một trường trung học phổ thông. Tôi được bổ nhiệm về một trường tư thục ở quận Hoàn Kiếm - Hà Nội và nhận dạy lớp 12 môn Hóa. Đó là một ngôi trường khá nhỏ nhưng trang thiết bị khá tiện nghi và đầy đủ. Ngày đầu tiên đi dạy, tôi thấy ngoài cổng trường chật kín những chiếc ôtô sang trọng. Tôi nghĩ: “Chắc ngôi trường này chỉ dành cho các cậu ấm cô chiêu”.

Tuần lễ trước khi tôi kết thúc thực tập, khi đó học kỳ I đã kết thúc, phụ huynh của một học sinh trong lớp gọi điện cho tôi đề nghị tôi làm gia sư và giúp cho con của họ vào trường đại học Y Hà Nội. Kết quả môn Hóa của học sinh ấy đúng là tốt nhất lớp nhưng cũng chỉ được trung bình là 8,5; mà đề thi đại học khó hơn đề trong lớp nhiều nên tôi đã không nhận lời.

Vài ngày sau, khi tôi đang ở trong phòng nghỉ của giáo viên, một học sinh đến gặp tôi và nói: “Em chào cô. Em rất muốn được cô dạy kèm môn Hóa. Em biết mục tiêu vào trường đại học Y rất khó nhưng em sẽ cố gắng hết sức. Chỉ cần cô nhận lời làm gia sư cho em, em hứa sẽ đạt được điều đó, vì cô…”. Tôi định không nhận lời nhưng cậu học sinh ấy cứ nài nỉ mãi nên cuối cùng tôi phải đồng ý.

Ngày hôm sau, phụ huynh của học sinh đó đến gặp tôi nói về chuyện thù lao và muốn tôi dọn về chung để có nhiều thời gian dạy hơn. Lúc ấy, tôi cũng đang gặp khó khăn về chuyện nhà ở nên đồng ý. Những ngày đầu tiên khi tôi bắt đầu dạy, tôi gần như muốn bỏ cuộc. Cậu ấy có tư duy nhưng gần như mất căn bản hoàn toàn.

Những bài tập dễ đều làm được nhưng những bài tập khó cần nhiều kiến thức lớp 10, 11 thì cậu ấy không thể làm ra, nhưng lúc nào cũng cố gắng và không chịu bỏ cuộc. Vì thế, tôi cũng cố gắng hết sức để soạn ra giáo án phù hợp và cố truyền hết những điều mà tôi đã học được trong 3 năm chuyên Hóa ở trung học phổ thông.

Cuối cùng, bao nhiêu nỗ lực của cả hai cô trò cũng được đền đáp. Cậu học sinh ấy đã trúng tuyển đại học với số điểm 27, người đầu tiên mà cậu học sinh thông báo chính là tôi. Đó là một kết quả mà tôi gọi là “kỳ diệu”. Phụ huynh của cậu học sinh đó cũng rất vui và đề nghị cho tôi ở lại chỗ họ đến khi tôi muốn rời đi.

Vài tháng sau, đúng ngày 20/11, cậu học sinh ấy tặng tôi một món quà và bảo tôi về phòng rồi hãy mở. Khi tôi mở chiếc hộp, thì bên trong có một sợi dây chuyền bằng bạch kim và một bức thư:

“Gửi cô! Em đã yêu thầm cô từ ngày đầu tiên em gặp. Có lẽ cô không tin điều này nhưng đó là sự thật. Thời gian được học với cô, em đã rất vui và hạnh phúc. Trước kia, em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thi vào trường Y Hà Nội. Nhưng từ khi gặp cô em đã đặt cho mình mục tiêu đó và cố gắng thực hiện được. Em muốn chứng tỏ rằng em không phải là một chàng trai mới lớn bồng bột. Em rất chín chắn và tất cả tình cảm của em là hoàn toàn chân thành. Mong cô hãy chấp nhận em”.

Đọc xong bức thư, tôi thật sự sốc. Mấy ngày sau đó, tôi luôn tìm cách tránh mặt và cuối cùng tôi quyết định dọn đi. Hai tháng sau, ngày Noel, tiết trời Hà Nội lúc này se lạnh, tôi dạo bước quanh hồ Hoàn Kiếm và uống một tách cà phê, ngắm cảnh hoàng hôn. Tôi mải mê ngắm nhìn mấy đứa trẻ trong những bộ trang phục Noel sặc sỡ các màu, nhìn các cặp tay trong tay cùng bước đi. Chợt tôi thấy xa xa có một chàng thanh niên mặc comple chỉnh tề đang ôm một giỏ bông hồng rất lớn tiến về phía tôi.

Do trời đã tối nên tôi không nhìn rõ mặt người đó. Mãi đến khi tới gần tôi mới chợt nhận ra cậu học trò cũ của mình: “Cô đồng ý làm người yêu của em nhé”. Tôi ấp úng chưa nói nên lời thì cậu học sinh ấy đã đặt lên môi tôi nụ hôn đầu tiên của cậu ấy và cũng là nụ hôn đầu tiên của tôi.

Từ đó, chúng tôi bắt đầu yêu nhau và hẹn hò. Thời gian trôi qua, đã gần một năm, tình cảm của chúng tôi càng ngày càng sâu đậm hơn. Tôi không biết câu chuyện sẽ kết thúc thế nào. Tôi luôn hy vọng nó sẽ kết thúc tốt đẹp mặc dù tôi biết sẽ không dễ dàng.

Khi tôi giới thiệu bạn trai với bạn bè, mọi người đều tỏ ra ngưỡng mộ vì anh vừa trẻ, đẹp trai lại là con nhà giàu, cũng có mấy đứa bạn thân tỏ ra nghi ngờ, không tin anh thật lòng, họ khuyên tôi nên rút lui.

Nhân dịp Tết, tôi dẫn anh về quê ra mắt gia đình, biết anh nhỏ hơn tôi 5 tuổi, bố có vẻ không hài lòng nhưng ông không phản đối, chỉ nói “Con gái lớn rồi, phải biết tự suy nghĩ cho bản thân. Con thích làm gì cha không cấm, nhưng mọi hậu quả con phải tự lo”. Còn cô ruột, người mà tôi thường tâm sự nhiều nhất nói thẳng: “Khoảng cách tuổi của hai đứa lớn quá, không hợp đâu. Gia thế nhà người ta cũng cách xa bên mình. Cô sợ sau này hai đứa gặp khó khăn”. Bất chấp những lời khuyên ngăn của bạn bè và người thân, tôi vẫn tin tình yêu sẽ giúp vượt qua tất cả.

Khoảng một tháng sau, chúng tôi quyết định ra mắt nhà trai. Thật ra nhà anh đã quen việc tôi đến thăm, nhưng trước giờ tôi đều đến với tư cách là cô giáo. Lần này chúng tôi sẽ công khai quan hệ với gia đình anh. Mẹ anh tỏ ra bất ngờ và tưởng chúng tôi đùa, bố anh rất bình thản và từ tốn, có lẽ như ông biết chuyện của chúng tôi từ lâu rồi. Trái với những gì hai đứa nghĩ, ông cho phép chúng tôi qua lại với nhau và đến nhà thường xuyên hơn. Ông còn bảo: “Đợi con trai bác học xong bác sĩ rồi lấy thêm bằng tiến sĩ bên Mỹ sẽ cho hai đứa lấy nhau”. Chúng tôi rất mừng vì chuyện đó.

Về nhà nghĩ lại tôi mới giật mình. Nếu đợi đến lúc anh lấy bằng tiến sĩ bên Mỹ cũng phải ít nhất 10 năm nữa, liệu tôi có thể chờ đến lúc đó không? Có phải bố anh cố tình nói vậy để tôi rút lui? Tôi băn khoăn suốt đêm đó không ngủ được. Vài ngày sau anh bảo tôi đưa tất cả các bằng cấp tôi có và nói: “Bố anh muốn giúp xin cho em việc làm tốt hơn”.

Mọi việc diễn ra bình thường. Chúng tôi bắt đầu công khai hẹn hò. Tôi thường đến nhà anh hơn, xuống bếp phụ bác gái, có hôm tôi còn xoa lưng bóp đầu cho bác gái nên dễ dàng chiếm được tình cảm. Bác trai tôi ít khi gặp, có lẽ người kinh doanh ít ở nhà. Nhưng những lần tôi gặp bác trai, ông chỉ nói với tôi vài câu xã giao.

Hai tháng sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ bác trai bảo muốn gặp riêng, nói vài câu chào hỏi rồi vào thẳng vấn đề: “Bác đã biết chuyện của hai đứa từ lâu rồi. Thực sự bác không đồng ý cho hai đứa quen nhau nhưng bác biết tính con hiếu thắng, nó chinh phục được ai đó rồi sau sẽ bỏ. Từ trước đến giờ nó quen ai cũng không quá 3 tháng. Bác tưởng đối với cháu nó cũng làm như vậy nên đã cố tình giả vờ như không biết. Không ngờ tình cảm đối với cháu lại là thật lòng".

"Tuy vậy, bác vẫn không thể để hai đứa đến với nhau. Bác biết cháu là người con gái tốt nhưng thấy hai đứa không hợp nhau. Con trai bác còn trẻ, nó hiếu thắng, chưa biết suy nghĩ. Cháu có nghĩ rằng liệu 10 năm nữa con trai bác còn yêu cháu không? Cháu cũng không thể đợi nó suốt 10 năm đúng không? Bác thấy thành tích học tập của cháu rất tốt nên đã giúp cháu nộp đơn du học và có trường nhận cháu. Nếu đồng ý, bác sẽ cung cấp toàn bộ chi phí học và ăn ở cho cháu. Chỉ cần cháu đồng ý không liên lạc với con trai bác nữa”.

Rồi ông đưa tôi một tờ giấy giống như bản hợp đồng. Tôi quá bất ngờ với những lời nói của bác nên xin về trước. Trên đường về, tôi như người mất hồn, suy nghĩ chìm trong những câu hỏi: “Mình phải làm sao đây? Liệu có nên chờ đợi anh? Liệu anh còn yêu mình sau 10 năm”.

Vừa về đến phòng trọ tôi nhận được điện thoại của mẹ, mẹ khuyên tôi nên đồng ý ra đi. Không ngờ bố anh đã biết được nhà tôi vẫn chưa trả xong tiền nợ ngân hàng để mua nhà nên gọi điện nói với mẹ nếu tôi đồng ý sẽ trả toàn bộ tiền nợ cho chúng tôi và còn mở một cửa hàng cho mẹ tôi làm ăn. Tôi hỏi ý kiến của bố, bố bảo: “Con gái lớn rồi. Phải biết tự quyết định. Phải có trách nhiệm với quyết định của bản thân. Bố lớn tuổi rồi không cần nghĩ cho bố. Miễn sao con hạnh phúc là được”.

Suốt 3 ngày, tôi chịu sức ép rất lớn từ mẹ và nhà trai. Anh nhắn tin gọi điện cho tôi liên tục nhưng tôi không bắt máy. Tôi đã khóc rất nhiều, nghĩ đến khoảng thời gian hai đứa bên nhau vui vẻ, hạnh phúc. Tôi lại nghĩ hơn 20 năm rồi mình chưa làm gì được cho gia đình, giờ bố cũng lớn tuổi, tôi đã đi làm, thế mà lương của tôi bây giờ còn không đủ nuôi sống bản thân huống chi là giúp đỡ gia đình. Cuối cùng tôi đã quyết định ký vào tờ hợp đồng ấy.

Tôi đến gặp ông và giao lại bản hợp đồng cùng tất cả những tài khoản cá nhân có thể liên lạc được của tôi cho ông bao gồm Yahoo, Facebook, số điện thoại và quan trọng là tình yêu đầu tiên của mình. Hiện giờ tôi ở nước ngoài, được học trong một ngôi trường có tiếng của Australia, giờ còn một chút nhớ về vị ngọt của tình yêu đầu tiên.

Có lẽ các bạn khi đọc bài viết này sẽ cho tôi là một người vật chất, đánh giá về con người tôi không tốt, nghĩ tôi là hèn nhát, nhưng tôi nghĩ quyết định của mình là đúng.

Tường Vân

Sau bài tâm sự này câu học trò cô Vân là bạn Thái Hùng sinh viên năm 1 đại học Y Hà Nội đã biết được và chúng ta cùng đọc tiếp Thái Hùng làm gì tiếp khi biết sự thật : https://tin.tuyensinh247.com/toi-se-khong-de-mat-tinh-yeu-voi-co-giao-c34a14999.html

Theo Thethaohangngay

Viết bình luận: Đánh đổi tình yêu lấy tương lai tươi sáng

  •